Cảm nhận được khi nào cát sắp đầy khoang ác thì làm gì đó để xoay ngược lại.Và khi tích trữ được thì tôi lại mệt vì sự đi quá tải của đầu óc nhỏ nhoi.Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng.Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động.Còn quá nhiều điều để viết.Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó.Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên.Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén.Cái cuối có phần họ nói đúng.Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình.