Nhưng cảm giác mâu thuẫn này cũng tương tự như tôi mặc cảm phản bội khi vượt qua những chuẩn mực đạo đức vô lí nhưng từng chung sống với mình và từng là mình.Dù biết là tạm thời thôi.Nhưng không phải là tất cả.Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng.Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống.Giữa quãng ấy, nó còn vận động.Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không.Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông.Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong.Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm.
