Tôi chỉ nhắc lại cho bạn đấy thôi.Lúc này, tôi không cần biết đến nguyên tắc của bạn ra sao.Bạn lên xe với tờ báo và bình tĩnh, ung dung để hết trí não vào tờ báo.Cũng chẳng cần sách.Bảo rằng trí óc bạn không thể tập trung vào một tư tưởng là không có căn cứ.Và cái giọng hoàn toàn chán chường trong lời than thở đó cho ta hình dung một bi kịch không ngờ và vô lý trong gia đình ấy.Ăn xong bạn nghiêm trang hút thuốc, thăm bạn bè; đi đi lại lại; đánh vài ván bài; giở vài trang sách; bạn nhận thấy tuổi già nó bò tới; bạn đi dạo mát; vuốt ve cây đờn.Họ khoe với bạn mỗi năm đọc được bao nhiêu cuốn.Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả.Bạn bảo: "Được, cứ cho rằng tôi chịu gắng sức để chiến đấu, rằng tôi đã suy nghĩ kỹ và hiểu kỹ những lời nhận xét có giá trị của ông, thì tôi phải bắt đầu bằng cách nào đây?".