Nhưng bạn cứ đến với chúng vì chỉ có chúng mới làm bạn tạm quên những cơn đau rỉ rả suốt cả ngày.Và cô bạn ấy phá lên cười.Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống.Tưởng chăm hóa ra vẫn lười.Bởi vì, nếu họ ác thì mục đích tối thượng của họ sẽ là bá chủ thế giới.Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt.Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ.Như tiếng chuông cố chui lên khỏi mặt đất.Chẳng có gì đáng bực cả.Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi.
