Hắn không thể tự tha thứ cho mình.Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy.Rồi như lăn nhanh từ trên dốc xuống.Rồi lao đầu vào sáng tác.Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ.Ngoan ngoãn lại cũng là chơi.Và chấp nhận đời không phải trò chơi.Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn.Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh.Đầu và da mặt bạn mát lạnh.
